Kí ức mùi hương của Hạ

Có những đêm, tôi lặng người nhớ về một mùi hương xưa cũ.

Mùi hương cứ quanh quẩn đâu đó trước sân nhà, trong mảnh vườn, nơi có những cây bưởi xanh mướt đang chi chít quả.

Tôi nhớ như in trong đầu cái trò thơ bé lúc xưa, cứ tranh nhau cái vỏ bưởi úp ngược lên đầu làm tóc ngố. Sau mỗi lần chơi cái trò đó, hương bưởi cứ vờn vít trên mái tóc, cứ thoang thoảng  rồi lâu lâu lại xộc vào trong mũi cay cay. .

Tôi nhớ mẹ, nhớ cả cái tay hư nghịch ngợm của mình, cái tay cứ hay luồn vào làm rối mái tóc dài của mẹ. Hương  bưởi nhẹ nhàng từ tóc lan cả sang từng kẽ tay và tôi thì vẫn say mê hít lấy hít để cái hương thơm chẳng hề quyến rũ đó.

Đến tận bây giờ, khi có ai đó hỏi tôi về một mùi hương mà tôi chẳng bao giờ quên được, không cần ngần ngại, tôi có thể trả lời ngay đó là “mùi hương của kí ức ngày xưa cũ”, là mùi hương theo tôi vào giấc ngủ khi mẹ ẵm trên tay hay đung đưa  chiếc nôi gỗ đặt trong vườn. Đó là mùi hương cùng tôi lớn dài theo năm tháng và đến mãi sau này tôi vẫn sẽ say mê.

——————————————————————————–><————————————————————————————–

Tôi đã tìm thấy mùi hương ở HẠ, một lọ nước hoa khô nhỏ xíu nhưng chứa đựng bao kí ức của mình.. Cầm HẠ trên tay, tôi ngỡ mình trở về thuở nhỏ, cái hương bưởi cay cay nồng nồng cứ vờn quanh mũi, kèm theo là mùi quất, mùi chanh chín đậm trong sân vườn. Hạ còn cho tôi cái cảm giác nồng nàn mang đậm dấu ấn của cỏ hoa. Càng hít hà lấy hương của HẠ, tôi ngỡ mình như trở về với tuổi thanh xuân, khi mà trái tim vẫn đầy nhiệt huyết, khi mà tuổi trẻ chỉ mới bắt đầu.

Hạ – sự tổng hợp mùi hương thơ bé, một chút cay nồng của hương bưởi, hương chanh, một chút nồng nàn thoảng nhẹ của cỏ hoa.

Tôi giữ HẠ bên cạnh và càng thấy năng lượng của mình tràn về từ đâu đó. Cái mùi hương cay cay, nồng ấm đọng lại một chút ngọt ngào khiến tôi say nhưng không hề mê muội. Tôi nhận ra rằng tinh thần mình được nâng cao, nhiệt huyết tôi lại dâng trào, những căng thẳng lo âu như bị đẩy lùi mỗi lần tôi gửi thấy mùi hương của HẠ, mùi hương của tuổi thơ tôi.

Trả lời